Tất cả những gì bạn cần biết để trở thành người tiếp thu tốt hơn

“It can be stated, with practically no qualification”. Ralph G. Nichols và Leonard A. Stevens viết trong một bài viết HBR năm 1957, “nhìn chung mọi người không biết làm thế nào để thực sự lắng nghe . Cho dù họ có đôi tai nghe rất tốt , nhưng hiếm khi  họ tận dụng được những kỹ năng làm việc của đôi tai, cái mà cho phép đôi tai của họ hoạt động một cách hiệu quả cho việc được gọi là lắng nghe .”Trong một nghiên cứu trên hàng nghìn học sinh và hàng trăm doanh nhân , họ nhận ra rằng họ chỉ nhớ một nữa những gì mà họ đã nghe. Sáu tháng sau đó , hầu hết mọi người chỉ giữ lại được 25% .

lisstening

Tất cả sẽ đơn giản hơn nếu bắt đầu với việc thật sự quan tâm đến gì mà người khác nói. Các lập luận của Chirstine Riordan, Provost và Hiệu trưởng của trường Đại học Kentucky. Lắng nghe với sự thấu hiểu bao gồm tập hợp 3 hành vi đặc trưng. Đầu tiên, Đó là nhận thức được cái thông tin hiện tại – các ám hiệu bằng ngôn ngữ và phi ngôn ngữ của người đang truyền tải. Sau đó là đến xử lý các thông tin đó, ở đây bạn sẽ thấy được những gì mà  người khác muốn truyền đạt đến cho bạn. Cuối cùng là phản ứng lại, đây là giai đoạn bạn đánh giá những gì người khác nói – và chú ý rằng điều này không đồng nghĩa với việc bạn đồng ý với người khác – bằng cách gật đầu, đáp lại những gì họ đã nói hoặc cách khác là hãy hành động như là bạn đã thấy được những gì họ đã truyền đạt cho bạn .

Nichols và Stevens chỉ ra một yếu tố khác ngăn cản việc bạn lắng nghe: Cảm xúc riêng của mỗi người. Cảm xúc lu mờ khi  nói chuyện. Khi bạn chú ý đến việc  bạn đang có phản ứng lại cảm xúc, kiềm nén sự đánh giá, và vì vậy  sự phê bình của bạn đã bị trì hoãn, bạn bắt tay vào cuộc tìm kiếm chứng cứ  chứng minh quan điểm của mình là sai. “ Nếu chúng ta có thể làm cho tâm trí của ta tìm ra quan điểm chứng minh là mình sai , thì cũng như ta có thể tìm ra quan điểm chứng minh là mình đúng.” – cái mà con người luôn hướng tới mà không cần đến nỗ lực nhận thức –“ chúng tôi rất hiếm khi bỏ sót những gì người ta nói.”

Khi ai đó buồn bã hay tự dằn vặt, rất nhiều người trong chúng ta “nghe” bằng cách chia sẻ kinh nghiệm của mình (lưu ý: đó thật ra chỉ là nói chuyện) hoặc chúng ta cố gắng giải quyết vấn đề. (lưu ý: đó cũng là nói chuyện ). hoặc có thể vì chúng ra đã lỡ nói “ đừng có giải quyết nó, chỉ cần lắng nghe!” có nhiều lần chúng ta chỉ im lặng và không nói gì dẫn đến việc người nói cảm thấy mình không được lắng nghe. Vậy  tốt nhất để lắng nghe một ai đó khi họ đang dằn vặt là đặt ra các câu hỏi, được viết bởi Mark Goulson, một bác sĩ tâm thần và tác giả của Just Listenl. Giúp họ trút bỏ được hết giận dữ và thất vọng bên trong, nơi họ có thể bắt đầu có ý nghĩ cho riêng mình. Đặt câu hỏi giống như, “ bạn đang tức giận chuyện gì nhất?” và “Cái gì làm bạn lo lắng nhất?” Họ sẽ cảm thấy được lắng nghe và bạn sẽ có được đầu đuôi của vấn đề .

lll

Như Nichols và Stevens chỉ ra, những vấn đề cơ bản của việc lắng nghe là chúng ta có thể suy nghĩ nhanh hơn chúng ta nói. Miệng của con người có thể thốt ra 125 từ mỗi phút, trong khi đó các tế bào thân kinh có thể bắn khoảng 200 lần một giây (điều này cho chúng ta thấy tại sao nó lại là yếu tố làm chậm các cuộc đối thoại khó khăn). Vì vậy hãy cho tâm trí của bạn cái gì đó khác để làm trong lúc đang lắng nghe: Lưu ý các điểm quan trọng trong cuộc đối thoại, chủ động tìm các tín hiệu phi ngôn ngữ, tự hỏi bản thân những gì người nói có thể cố tình không nói, hoặc cân nhắc các quan điểm được trình bày.

“Hiệu quả của lời nói tác động mạnh đến việc họ lắng nghe hơn là cách họ nói.” Nichols và Steven chỉ ra. Nhiều thập kỷ sau, điều này vẫn đúng. Chúng ta không thể biến những người xung quanh thành những người nói thuyết phục hơn nhưng ta có thể trở thành một người nghe hiệu quả hơn.

Nguồn tham khảo

Đăng ký nhận bảng tin

Chúng tôi sẽ gửi cho bạn những kiến thức có giá trị về: Khởi Nghiệp, Quản lý, Marketing, Tài Chính,...
You cannot copy content of this page